Trà My, một ngày đầu tháng Năm.

Viết về Quảng Nam

Trà My, một ngày đầu tháng Năm.

Có vài người mình quen, họ chưa bao giờ hoặc không bao giờ muốn đi đâu đó một mình, vì không chịu được sự đơn độc. Nhưng có người lâu ngày được trốn khỏi Thành Phố, đi một quãng đường thật xa, làm một việc gì đó đơn độc lại là một cách khiến họ trở nên gần gủi và hiểu chính bản thân nhất.

Hoặc nếu khủng khiếp hơn thì đó có thể là cách họ thả con thú hoang nhốt trong người, sau bao nhiêu ngày cào xé lồng ngực và chực chờ được lao ra ngoài song sắt.

Thuở nhỏ ở quê nào đâu biết gì ngoài lũy tre làng cùng đám bạn nối khố và mấy ngọn núi bao quanh xa xa, mà mỗi lần hỏi tới Ba bảo là “xa lắm con ơi “. Mãi cho tới một hôm tạm rời Sài Gòn Về quê hương Quảng Nam, thăm Ba Má một ngày cuối tháng tư.

 

Đường lên Trà My-Quảng Nam

Chiếc ba lô độc thân nhẹ tênh quần áo tư trang, nhưng vai lại mang nặng bao nhiêu là kế hoạch.

Ngoài việc về thăm nhà thì kỳ này mình dồn hết sức cho chuyến đi Nam Trà My. Với ấp ủ đến với hội chợ Sâm và Dược Liệu lớn nhất Tỉnh, trước là tham quan mở rộng tầm mắt, sau là kết nối tìm kiếm cơ hội cho kẻ có đam mê sản vật núi rừng.

5h sáng, Má lại gọi dậy trong tiếng loa phóng thanh thân thuộc, cơm má nấu dọn sẵn trên bàn còn bốc khói nghi ngút, tỏa hương ngạt ngào mùi “hạt gạo làng ta”, no bụng ấm lòng, hành trình tìm về Nam Trà My bắt đầu.

 

Nắng sớm ở Trà My

Lúc nghe nói đi Nam Trà My ai cũng lo lắng cho mình, bởi vì nơi ấy là một huyện miền núi cao nhất xứ Quảng, người thưa thớt, không có gì khác ngoài rừng già và núi non trùng trùng điệp điệp, cách nhà 120km lận.

Có đứa bạn làm thợ sửa xe siêu xịn, ngày hôm trước đã kiểm tra xe cộ kỹ càng cho mình rồi, chỉ sợ nhất là khoảng ấy vì là xe thuê mà…thôi thì đặt trọn niềm tin vào tay nghề nó vậy.

Sáng sớm đầu tháng 5, mặt trời mới ló dạng, tiết trời ở quê se lạnh vì theo lịch âm là còn tiết xuân. Men theo con đường Huyện thân thuộc, thi thoảng có vài bác nông dân nói cười vui vẻ, chuẩn bị nông cụ cho một ngày thu hoạch bận rộn.

 

Ruộng lúa mới gặt.

Thoáng chốc chừng 15 phút mình đã ra khỏi Huyện, bắt đầu đến con đường liên Huyện lạ lắc vì lâu lắm rồi chưa đi, phải trông cậy vào google Map.

Rồi cứ thế quan một Huyện, hai Huyện…Album của Bức Tường đã tới đoạn “Nổ máy lên, cùng bạn bè ta đam mê những cung đường dài xuôi ngược đường xa lắc lơ…”. Cũng là lúc chợt thấy vắng vẻ quá, cổng chào Huyện Bắc Trà My hiện ra trước mắt nhưng vẫn chỉ mỗi một mình trên con đường hun hút.

Trong đầu lúc đó đã nhận ra là sắp tới đoạn đường núi cao rồi, dừng ven đường xem lại bản đồ, ngó nghiêng xung quanh, hít thở thật chậm cũng là cách định thần lại, để tiếp tục chặng đường mới.

Qua một khúc cua, rồi đến lưng chừng một ngọn đèo nhỏ, mọi thứ hiện ra trước mắt khiến mình như muốn òa lên…và cảm giác như mình trở thành một hạt sạn, phá bĩnh bức tranh núi rừng tĩnh mịch trong lành, còn đang say sưa với mây sớm chưa tan vậy!

 

Sông Tranh – Thượng nguồn của Sông Thu Bồn

Vừa muốn ghi lại những khung cảnh hùng vĩ của núi rừng, Vừa phải đi nhanh và chắc tay lái cho kịp phiên chợ sáng sớm,khiến mình phải tận dùng hết mọi giác quan để cảm nhận, quan sát nhưng phải đảm bảo an toàn.

Có đoạn lỡ chạy lố qua góc ảnh đẹp, thay vì dừng xe, ôm máy chạy bộ lại như đi chơi ngắm cảnh thì mình ngồi yên trên xe, quay đầu lại hoặc cài số lùi bằng chân luôn cho tiện rồi cứ thế mà bấm máy thôi.

Đường sá trên này không đồng nhất, có đoạn rất mới, có đoạn lại ghập ghềnh sỏi đá do vừa trải qua mùa lũ năm ngoái. Nhóm thợ, vài người đang mãi miết chắp vá những chỗ lồi lõm, ngang qua nhìn kính chiếu hậu thấy họ vẫn còn nhìn theo mình như thư giãn, chắc lâu mới thấy sinh vật chuyển động trên đường ở chốn rừng thiêng này.

Những cột điện bê tông cũng đã ngã màu đen ố, chắc đã chịu đựng biết bao nhiêu mùa mưa lũ để đưa ánh sáng tới vùng cao.

Một đoạn đường qua Bắc Trà My

Đi một đoạn khá xa, qua bao nhiêu khúc cua hiểm hóc không nhớ nỗi, trời bỗng chốc sầm tối lại. Ngước mắt nhìn lên, thì ra là do những tán rừng lá rậm rạp che hết ánh nắng. Không khí bắt đầu lạnh ngắt, cảm nhận độ ẩm tăng dần theo vòng lăn bánh.

Xung quanh tiếng chim hót, ve kêu xen lẫn với tiếng suối róc rách, vài tiếng Quạ lạnh buốt vang lên làm mình càng thấy bản thân nhỏ bé quá giữa chốn Đại Ngàn này.

Lúc đó chợt trong đầu lại thoáng qua mấy chuyện không hay kiểu như: Lỡ nổ lốp xe thì sao nhỉ? Có mỗi một mình lỡ có việc gì ở đây thì coi bộ không vui chút nào hết ! Hay là quay đầu xe về?. Nhưng nghĩ về những kế hoạch và mục đích chuyến đi này, đôi tay mình nắm lại thật chặt, mắt mở to hướng về phía trước.

Đàn bò cổ đeo lục lạc leng keng, Vài căn nhà gỗ của Đồng Bào Thiểu Số hiện lên, thi thoảng liếc nhìn vệ đường nơi các cột mốc báo Thị Trấn Tắc Pó còn cách 40,30 rồi 20km…

Vậy là sắp tới nơi mình mong chờ bao lâu nay rồi…

Bài viết của Truc Phan

Chia sẻ với bạn bè

Viết bình luận

Chuyên mục